Chạy Trốn Cũng Là Vô Ích (H)

Chương 7

Trước Sau

break

Đăng Khôi mặt vẫn bình thản như chuyện bình thường: “Ăn không?”

Minh Anh nhìn xuống hộp gà, bên trong chỉ còn vài miếng gà viên, cái đùi trên tay Đăng Khôi là phần ngon nhất. 

Cô hất mặt, nhưng tay vẫn lấy chiếc đùi: “Nể mặt lắm mới ăn đó.”

Đăng Khôi cười nhếch môi: “Tôi thì lạ bà quá cơ. Cái đồ ham ăn.”

Minh Anh hận không thể nhét luôn cái đùi vào cái miệng độc của Đăng Khôi. Nhưng nể tình chiếc đùi gà ngon. Nên thôi!

-

Reng! Reng! Reng!

Tống Minh Anh lật chiếc mền trên mặt mình xuống, ưỡn người quơ tay tắt đồng hồ báo thức. 

Kim đồng hồ chỉ bảy giờ sáng. Hôm nay có tiết của giáo sư Kim, người cực kỳ khó tính. Nên Minh Anh không muốn điểm danh trễ tiết này vì sẽ bị điểm tên. Mất mặt lắm!

Cô đánh răng, rửa mặt. Nhìn vào gương mặt thiếu trong gương. Nhớ về tối qua, kết thúc bằng không khí ngượng ngùng và suýt bị bảo vệ tóm được.

Nhưng dù sao cũng tiến gần với Đăng Khôi được thêm chút, cũng đáng.

Tối qua hắn bảo chắc chắn thừa nhận không có suy nghĩ ngoài luồng với Lâm Thiên Vy, làm Minh Anh sướиɠ chết đi được.

Nếu vậy, thì cô có cơ hội rồi đúng không? Vì nếu so với những gương mặt xa lạ ở khuôn viên trường, thì một người quen biết từ ba năm cấp ba đến hiện tại như cô, chắc chắn Đăng Khôi vẫn sẽ ưu tiên hơn.

Nghĩ đến việc Đăng Khôi tối qua lại hẹn cô lén ăn gà rán, điều đó càng thêm củng cố cho suy nghĩ của Minh Anh.

Để chắc chắn cho sự thân thiết của cả hai hiện tại, Minh Anh chạy đến giường mình, cầm điện thoại mở khoá màn hình nhắn cho Đăng Khôi.

Minh Anh: [Alo. Tiết cô Kim, ông đến trước giành chỗ cho tôi nha, tôi sợ mình đến trễ.]

Đăng Khôi: [Năn nỉ đi.]

Khoé môi Minh Anh khẽ giật: [Đồ điên]

Đăng Khôi: [Vậy miễn bàn] kèm icon hất mặt cười nhếch mép.

Minh Anh tức đến bật cười. [Năn nỉ.]

Đăng Khôi: [Năn nỉ anh Khôi đàng hoàng.]

[Đi chết đi đồ điên.] Lần này Minh Anh không nhịn nữa.

Đăng Khôi: [Chết rồi ai điểm danh cho bà?]

Minh Ạnh: [Tôi không cần nữa.]

Đăng Khôi: [Vậy đồ ăn sáng này cũng không cần nữa?] Kèm hình ổ bánh mì thịt ngon lành nóng hổi cùng ly trà đào, được để trên bàn đá ở sân trường.

[Dạ cần ạ! Anh Khôi chờ em.] Cô có thể mắng tất cả, nhưng đồ ăn không có lỗi mà đúng không? Để đó không ai ăn uổng lắm.

Đăng Khôi: [Sao bà nói bà đến trễ?]

Minh Anh: [Tôi tỉnh rồi.] Kèm icon cười không cảm xúc.

Đăng Khôi: [Cổng A toà tài chính, nhanh đi.]
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc