Chạy Trốn Cũng Là Vô Ích (H)

Chương 6

Trước Sau

break

Đăng Khôi trở lại dáng vẻ ban đầu, ngờ vực hỏi: “Rồi tại sao bà lại hỏi chuyện đó.”

Minh Anh: “Ờ… thì… tại tôi không muốn ông còn nhớ thương vợ người ta thôi.”

Đăng Khôi nhếch môi, ngán ngẩm: “Bà yên tâm. Tôi không có phá hoại tình cảm vợ chồng bạn thân bà đâu, tôi có đạo đức của mình, không làm ŧıểυ tam hay thích vợ người ta đâu.”

Minh Anh tròn mắt: “Tôi đâu nói vậy vì tôi là bạn thân Thiên Vy đâu.”

Đăng Khôi: “Chứ vì gì?” Rồi hắn nheo mắt, nhìn sâu vào mắt Minh Anh “Chẳng lẽ… bà thích Hoàng Nam.”

Minh Anh cốc đầu Đăng Khôi một cú đau điếng, khiến hắn phải ôm đầu la đau. 

Minh Anh: “Ông điên à. Tự nhiên nói tôi thích cái tên bệnh hoạn đó.”

Đăng Khôi: “Không phải thôi chứ mắc gì dùng bạo lực. Vậy bà nói đi chứ tự nhiên quan tâm chuyện tôi còn thích Thiên Vy hay không làm gì. Đó đâu phải chuyện của bà.”

Minh Anh: “Đương nhiên không phải chuyện của tôi. Nhưng vì nó liên quan đến ông, nên tôi mới quan tâm.”

Nhận ra mình nói hớ, Minh Anh liền lấy hai tay che miệng lại. Đăng Khôi thì khựng lại, rồi đỏ mặt quay đi chỗ khác, cầm cổ áo lên che miệng để không lộ sự xấu hổ.

“Bà nói gì vậy?”

Minh Anh vội vàng cầm đùi gà lên: “Đùi gà ngon ghê! Ông không ăn tôi ăn hết.”

Đăng Khôi vội giành lại: “Bà ăn hết rồi tôi ăn gì?”

Minh Anh: “Nhịn đi.”

Đăng Khôi: “Đây là tiền tôi mua đó.”

Minh Anh lè lưỡi trêu, rồi cúi đầu cắn miếng gà. Cô lén nhìn lên mong sau Đăng Khôi quên đi chuyện ban nãy mà đừng nhắc lại nữa.

Đăng Khôi cố tìm gì đó để chuyển chủ đề: “Răng khểnh của bà… là trồng à?”

Minh Anh hơi nhếch môi trên, tức giận: “Bạn bè từ cấp ba kiểu đếch gì mà không biết bạn tôi có răng khểnh từ nhỏ.”

Đăng Khôi: “…”

Không để Đăng Khôi lên tiếng, Minh Anh nói tiếp với vẻ chọc ngoáy: “Mà cũng đúng, ngoài Thiên Vy ra… ông có thèm để ý đến ai.”

Đăng Khôi cau mày: “Đừng có lôi người khác vào!”

Minh Anh hất cằm: “Tôi nói sai chắc.”

Hắn tức giận nhưng không thể phản bác, đành cầm miếng đùi còn lại mà Minh Anh tia mắt để ý nãy giờ, cắn thật mạnh ngập răng, ăn ngon lành cho bỏ ghét.

Minh Anh đơ mặt, há miệng. Muốn lên tiếng giành lại nhưng chợt nhớ là tiền Đăng Khôi mua, nên quay mặt chỗ khác, hút nước ngọt.

Rồi đột nhiên trước mắt xuất hiện miếng đùi gà bị cắn dở. Minh Anh quay sang, Đăng Khôi đang giơ tay dài đưa chiếc đùi gà đã cắn cho cô.
Khoé môi cô liền giật giật: “Ông cắn rồi đưa tôi làm gì?”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc