Chạy Trốn Cũng Là Vô Ích (H)

Chương 5

Trước Sau

break

Minh Anh thả icon hình trái tim: [Yêu thế không biết.]

Đăng Khôi gửi ảnh gà rán được bày ra: [Nhanh đi, không tôi ăn hết] kèm icon mặt quỷ.

Minh Anh lập tức bật dậy, mặc áo khoác vào. Thủy Thiên và Lâm Lâm nhìn thấy cô ra ngoài thì hỏi.

“Giờ này khuya rồi đi đâu vậy?”

“Đi ra ngoài giờ này coi chừng giám thị bắt được đó nha.”

Minh Anh cũng chẳng thèm giấu, cười tươi nói: “Đi ăn gà rán, mấy tụi mày giảm cân thì tao đi ăn một mình.”

Lâm Lâm cười khẩy: “Đồ tham ăn, coi chừng mập lăn cho coi.”

Minh Anh vội chạy chỉ bỏ lại một câu: “Kệ tao!”

Tống Minh Anh luồn lách, chạy thật khẽ đến nơi trước cửa phòng kho thì đã mệt bở hơi tai. Vội đẩy cửa rồi bước vào.

Đăng Khôi ngồi trên tấm cạc tông bấm điện thoại, trước mặt là hai hộp gà và chai coca lớn. Hắn còn chu đáo chuẩn bị cả quạt điện mini, và đèn pin như thể đây không phải là lần đầu lén ăn vụng buổi tối.

Minh Anh nhanh chóng ngồi xuống đối diện Đăng Khôi, chà hai bàn tay trước mặt với vẻ thòm thèm.

“Úi… ngon thế, tôi ăn nha.”

Đăng Khôi bỏ điện thoại xuống bên cạnh. “May cho bà là tôi cũng đang đói đó.” hắn cầm miếng gà lên cắn một phát ngập răng.

Minh Anh đang cắn cái đùi, nghe vậy liền khựng, như vừa nghe được gì đó không đúng.

“Ê đừng nói với tôi là ông thường xuyên lén ăn vụng trong này đó nha.”

Đăng Khôi quay đi chỗ khác nói: “Làm gì có.”

Minh Anh nheo mắt: “Xạo! Bây giờ mới nhớ, vừa nãy tôi nhắn tin một phát ông đã bảo tôi xuống đây. Có nghĩa là ông đã mua sẵn rồi còn gì.”

Đăng Khôi bị nói trúng tim đen, hơi cau có: “Lo ăn đi, có ăn là được rồi, mà nói mãi.”

Minh Anh cười hì hì như vừa phát hiện ra được bí mật của người mà mình để ý, liền vui vẻ mà ăn nhiều hơn.

Nhưng sau đó, không khí dần im lặng, rõ đến mức nghe cả tiếng xì gas của chai coca. Minh Anh lúc này dè dặt hỏi:

“Này! Ông thấy vợ chồng Hoàng Nam chứ.”

Nghe đến tên đó, Đăng Khôi liền nhíu mày, Minh Anh nói tiếp: “Ông còn… thích Thiên Vy không?”

Đăng Khôi: “Còn thì sao, mà không thì sao?”

Minh Anh cao giọng: “Đương nhiên có sao.”

Đăng Khôi vội dùng tay che miệng Minh Anh lại, lòng bàn tay ấm áp chạm môi và má cô, khiến tim cô trong phút chốc đập thình thịch, má ửng hồng lên.

Đăng Khôi nhìn ra ngoài cửa: “Bà điên à, nói lớn thế lỡ bác bảo vệ phát hiện thì sao.”

Minh Anh cười hì hì: “Sorry. Quên.”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc