Minh Anh cũng nghĩ là mọi việc sẽ chỉ dừng lại ở đó, nếu không phải vài ngày sau đột nhiên Thiên Vy xuất hiện với lý do muốn học ké lớp của cô và Đăng Khôi.
Mà hôm đó Hoàng Nam lại có việc riêng nên không đến trường, nên không ai quản lý Thiên Vy được. Nói chung là một cơ hội hiếm hoi mà Thiên Vy có thể bay ra khỏi lồng của mình.
Tư tưởng trong đầu Minh Anh chém nhau ì đùng, một bên là không muốn Thiên Vy tiếp cận Đăng Khôi quá nhiều, vì cô đang muốn hắn quên đi mối tình đơn phương. Một bên thì là vì cô bạn thân Thiên Vy từ cấp ba, cô không thể từ chối bạn mình tự do vui vẻ trong giây phút ít ỏi được.
Cuối cùng vẫn là đồng ý. Và đương nhiên Đăng Khôi cũng không phản đối. Nhưng cô rất hỏi một điều là nếu để tên điên kia phát hiện ra, chẳng phải hậu quả phải trả rất cao sao.
Minh Anh chưa từng nhìn thấy dáng vẻ điên cuồng hay bộ mặt thật sau vẻ ngoài đẹp trai sáng láng kia, nhưng với những vết bầm trên cổ và cổ tay Thiên Vy, cô có ngu ngốc thì cũng đoán được ít nhiều.
Nhưng mà chuyện gia đình người ta, cô đâu thể nào xen vào được. Ngay cả Đăng Khôi cũng hiểu điều đó, nên chỉ có thể im lặng mặc ai làm gì làm.
Cô rất thích điều đó ở Đăng Khôi, đó là rất thực tế chứ không để tình yêu che mờ lý trí, chứ nếu Đăng Khôi thuộc tuýp nam phụ trong phim bảo vệ nữ chính mà đánh chồng hợp pháp của người ta và với câu thoại nhạt toẹt.
“Cô ấy không phải món đồ của mày. Mày không có quyền làm vậy.’
Lúc đó thì hết cứu, chỉ có đi đầu thai mới hết thôi.
-
Minh Anh nằm dài trên giường của ký túc xá, lòng buồn chán vì hôm nay không được nói chuyện nhiều với Đăng Khôi khi trong lớp.
Do dự một lúc lâu, Minh Anh bấm điện thoại tìm tên Đăng Khôi rồi nhắn:
[Ê, tôi đói.]
Một lúc lâu Đăng Khôi mới trả lời lại: [Liên quan gì tôi?]
Minh Anh: [Tôi muốn đi ăn.]
Đăng Khôi: [Điên à, khuya rồi lén ra ngoài là bị trừ điểm đấy.]
Minh Anh: [Ai nói ra ngoài. Mình có thể lén đặt vào mà.]
Đăng Khôi: [Vậy thì tự đặt đi, nhắn tôi làm gì.]
Minh Anh: [Ăn một mình không hết.]
Đăng Khôi: [Rủ bạn cùng phòng ăn cùng.]
Minh Anh: [Bọn nó giảm cân.]
Đăng Khôi: [Vậy bà cũng nên giảm cân đi, dạo này tôi thấy bà hơi tròn.]
Minh Anh bốc hoả vì tự ái: [Đồ điên.]
Đăng Khôi: [Đùa thôi, tôi đặt gà rán rồi, bà lén xuống phòng kho của câu lạc bộ bóng rổ đi.]