Nhưng lại cực kỳ khắt khe. Chắc vì vậy tới giờ vẫn chưa có bạn gái hay vợ dù có thân hình cùng gương mặt cực phẩm.
“Giờ này là giờ nào rồi mà còn ăn?”
Minh Anh nhìn đồng hồ. “Ủa!”
“Còn ba phút mà giáo sư.”
Giáo sư Hà đẩy gọng kính. “Khỏi ủa. Tôi nói trễ là trễ.”
Minh Anh kẹp bánh mì và ly nước vào lòng, cúi đầu, chắp, tay xoa lòng bàn tay với nhau.
“Giáo sư tha em lần này. Em hứa không tái phạm ạ.”
Giáo sư Hà nheo mắt. Tay ôm xấp giáo trình đẩy qua cho Minh Anh.
“Cầm lấy.”
“Lần này tôi tha.”
“Đem những thứ này vào lớp cho tôi.”
Cô nhanh chóng cúi đầu sâu hơn. “Dạ em cảm ơn giáo sư.”
Minh Anh vội vứt đồ ăn và nước uống vào thùng rác gần đó, rồi ôm lấy đồ mà giáo sư đưa.
Giáo sư Hà gật đầu, nhìn cô một lúc rồi mới bước đi trước. Minh Anh đi sau lưng, cảm thấy mình thật bé nhỏ với người trước mặt nghĩa bóng lẫn nghĩa đen.
Ăn có xíu đồ ăn sáng, mà suýt nữa bị trừ điểm rồi.
Sau khi để tài liệu lên bàn giáo viên, Minh Anh lủi thủi cúi gầm đầu xuống dãy bàn học.
Vừa ngồi xuống chỗ thì bên cạnh đã vang lên giọng nói đầy mỉa mai.
“Tôi tưởng bà bị ai bắt cóc rồi chứ.”
Đăng Khôi mắt nhìn thẳng, nhưng khoé miệng hơi cong nhẹ đầy vẻ đáng ghét.
Minh Anh không nhìn hắn mà nhìn lên bảng, giọng hậm hực: “Tại ông chứ ai.”
“Mắc gì tại tôi?”
“Tại ổ bánh mì của ông.”
“Là do bà ham ăn.”
“Im đi.”
“Cãi không lại cái bắt người ta im.”
Minh Anh nhịn không nổi quay qua: “Ông nhịn tôi một câu ông chết à?”
“Vậy bà nhịn tôi một câu bà sẽ lùn đi à?” Đăng Khôi cũng quay qua nhìn cô.
“Khục. Hai em phía dưới, nếu còn muốn nói chuyện tình tứ thì ra ngoài.” Sau câu nói đầy lạnh lùng của giáo sư Hà, thì cả lớp đồng loạt quay lại nhìn Minh Anh và Đăng Khôi.
Minh Anh và Đăng Khôi đồng thanh: “Em xin lỗi thưa giáo sư.”
“Tập trung vào.” Giáo sư Hà đẩy gọng kính lên sống mũi, dặn câu cuối đầy nặng nề rồi quay lại bảng tiếp tục giảng.
-
Kết thúc tiết học.
Tống Minh Anh dự định xuống thư viện để chuẩn bị học cho tiết sau.
Sau lưng cô vang lên tiếng ồn ào. Nếu là những người khác thì Minh Anh đã bỏ qua mà đi luôn.
Nhưng giọng đó là của Đăng Khôi.
“Ê Huy, trả tôi 100k. Ông nợ tôi tiền ăn sáng hai ngày rồi.”
Huy xách cặp vội chạy ra cửa như chạy trốn, bỏ lại một câu:
“Cho tôi nợ thêm bữa nữa nha.”