Tiếng mưa đập ào ào lên mái tôn, chớp lóe sáng ngoài cửa sổ, trong phòng chỉ còn tiếng thở nặng nề xen lẫn tiếng gió rít qua khe cửa.
Trần Hoàng Đăng Khôi đè chặt Tống Minh Anh xuống giường, hơi thở nóng rực toả ra trong không khí. Đôi mắt hắn đỏ lên, tràn ngập tuyệt vọng và điên cuồng, không còn giữ nổi vẻ bình thản mọi khi.
“Minh Anh, tại sao? Em là người theo đuổi anh trước… Tại sao lại thay đổi? Tại sao lại hết yêu?”
Giọng Đăng Khôi run lên, từng từ như trượt qua kẽ răng nghiến chặt.
Minh Anh nằm dưới thân hắn, tóc rối, mắt mở lớn bình thản, không chống cự cũng chẳng khóc lóc.
Cô chỉ đáp, giọng nhẹ bẫng: “Hết yêu là hết yêu. Đơn giản vậy thôi.”
Câu trả lời ấy như nhát dao đâm sâu vào lòng Đăng Khôi, khiến mất kiểm soát, cúi rạp xuống, cắn mạnh vào cổ Minh Anh, từng vết răng hằn lên làn da trắng mịn, vừa như trừng phạt, vừa như níu kéo.
Hắn xé nát qυầи ɭóŧ nhỏ. Rồi cởi quần mình, dươиɠ ѵậŧ căng cứng bật ra khỏi qυầи ɭóŧ.
Đầu khấc to lớn đặt vào ŧıểυ huyệt nhỏ hồng của cô. Một nhịp thúc mạnh vào nơi khô rát không hề được bôi trơn hay dạo đầu.
Đăng Khôi liên tục lặp đi lặp lại, giọng khản đặc: “Không được hết yêu anh… Em phải yêu anh… Nghe chưa?”
Dù cơn đau ở cổ và thân dưới nhói lên từng cơn, Tống Minh Anh phải cắn răng cố nén không rên thành tiếng, cũng không nhíu mày
Đôi môi cô bất ngờ cong lên, nở một nụ cười nửa như trêu ngươi, nửa như toan tính, ánh mắt lóe lên tia tà mị đầy nguy hiểm.
Nụ cười ấy, Trần Hoàng Đăng Khôi không hề thấy.
-
Năm nhất Đại Học Bách Khoa, Tống Minh Anh kéo vali đến Thành Phố lớn, trên tay là tờ giấy nhập học. Cô loay hoay tìm kiếm ký túc xá nữ nằm ở toà nào, vì các toà ngay cả toà giảng đường đều tựa tựa nhau, thì phía xa là một thân hình cao lớn quen thuộc cũng đang xách vali và cầm tờ giấy giống cô.
Gương mặt người đó góc cạnh, sắc sảo, đẹp như tạc tượng mà cả đời có khi Tống Minh Anh sẽ chẳng bao giờ quên từ lần đầu gặp hồi cấp ba.
Tống Minh Anh đưa tay lên ngực mình, cố thở đều đều, rồi tỏ ra tự nhiên nhất có thể, đưa tay lên vẫy với người kia, nói lớn.
“Khôi!”
Nhưng Đăng Khôi vẫn chăm chú nhìn vào tờ giấy, và hỏi một nam sinh viên đi ngang qua.
“Bạn ơi cho mình hỏi ký túc xá nam nằm ở đâu vậy?”
Nam sinh kia chỉ về toà nhà nằm cạnh ký túc xá bên khu B. Đăng Khôi gật đầu cảm ơn, rồi chuẩn bị đi về hướng cậu bạn kia chỉ
Minh Anh không chịu thua, đi đến gần hơn vỗ vai hắn gọi lần nữa.
“Khôi!”
Đăng Khôi quay lại, đôi mắt sáng hơn một chút vì gặp được người quen ở nơi xa lạ.
“Minh Anh? Bà cũng học ở đây à?”